Hãy kể lại một việc tốt mà em đã làm

0
38

Trong số chúng ta ai ai cũng đã từng làm một việc hữu ích cho gia đình, bạn bè và xã hội. Sau đây, chúng tôi xin giới thiệu một số bài văn mẫu kể lại việc tốt mà em đã làm.

* Lập dàn ý:

  1. Mở bài:

Giới thiệu việc tốt mà em đã làm. Kết quả của việc mà em đã làm như thế nào?

  1. Thân bài:

– Việc tốt mà bạn đã làm là gì?

– Thời gian và địa điểm bạn làm công việc đó?

– Có bao nhiêu người hay chỉ mình bạn?

– Có người khác chứng kiến hay không?

– Tâm trạng của người được em giúp đỡ như thế nào?

– Em có vui khi làm công việc đó?

– Đưa ra những suy nghĩ của em sau khi hoàn thành công việc.

  1. Kết bài:

Chốt lại vấn đề và đưa ra những việc làm sau này của mình.

Bài làm 

  1. Bài viết số 1: Em hãy kể lại một việc tốt mà em đã làm.

Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Hưởng ứng phong trào đó của nhà trường, ngay trong tuần vừa qua em đã có cơ hội để làm việc tốt. Sau đây là câu chuyện về một việc tốt mà em đã làm.

Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.

Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai đã đánh rơi nhỉ? Một bác hưu trí hay, cô công nhân hay một chú bộ đội? Trong chiếc túi này có gì đây? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc? Bao câu hỏi hiện lên trong đầu em. Em đưa mắt nhìn quanh một lần nữa. Không có ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả người đánh rơi? Nếu mình không trả thì có ai biết đâu mà trách? Nếu trong này là tiền, mình sẽ mua được bao nhiêu thứ: truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua đồ chơi mà mình ao ước lâu nay.

Suy nghĩ thế thôi là em đã thích lắm, bước chân của em như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Ngay lúc này đây, tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động thi đua như văng vẳng bên tai: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng đạo đức để trở thành con ngoan, trò giỏi… Không! Không nên tham lam của người khác! Phải trả lại thôi! Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tôi đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều, giữa một bên là lòng tham, một bên là lòng tốt. Và rồi tôi quyết định tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.

Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, tĩnh lặng, chỉ có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

–    Có chuyện gì đó cháu?

–    Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người đánh rơi ạ!

Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

–    Cháu là một cô bé ngoan, không tham của rơi của người khác! Chú cháu mình xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.

Rồi chú lấy ra trong túi là một xấp giấy tờ nhà đất, đăng ký xe và hơn ba trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới. Em đi về nhà mà trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, thầm mong rằng chú công an sẽ tìm ra chủ nhân của chiếc túi đó.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô tổng phụ trách tuyên dương trong giờ chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động.

Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi em nhặt được. Bác cám ơn em mãi và tặng em hai trăm ngàn để mua sách vỏ và đồ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.

Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại việc tốt mà em đã làm ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.

Bài viết số 2: Em hãy kể lại một việc tốt mà em đã làm.

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắc về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:

– Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi.

– Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em.

Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

Bài viết số 3: Em hãy kể lại một việc tốt mà em đã làm.

Thường ngày, chúng ta có nhữ ng việc làm tốt và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm và thấy việc ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo vệ môi trường cho những người xung quanh.

Câu chuyện xảy ra vào một lần em chạy tập thể dục sáng nọ, khi đằng đông vừa ửng hồng và những giọt sương còn đọng lại trên bãi cõ xanh mướt. Vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm cảnh bình minh đẹp mê hồn. Bỗng “Uỵch” –  cái gì thế này nhỉ? Một người đàn ông đang vứt một cái bao lớn mà em thấy lấp ló đầu của một con lợn chết. Em nhìn anh ấy mà trong người bực bội vô cùng. Em vội chạy đến, kêu lên:

– Anh gì ơi?

Người đàn ông nghe em gọi, liền tắt xe máy và ngoảnh lại hỏi:

– Gì thế nhóc?

Em đáp:

– Anh ơi, anh không thể vứt xác động vật chết bừa bãi ở đây được, sẽ gây ô nhiễm môi trường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, cái thứ này sẽ bốc mùi kinh khủng. Đoạn đường này lắm người qua lại, nhiều nhất là chúng em đi học về. Vì vậy nên anh phải lấy cái bao này đi ngay.

Em vừa dứt lời, người ấy liền quay lại, mắng như tát nước vào mặt:

– Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày láo thế? Để yên cho tao làm việc, không thì liệu hồn con ạ!

Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi khi xác con heo còn nằm đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:

– Nếu anh không mang con lợn chết thối này đi nơi khác chôn đàng hoàng em sẽ kêu mọi người tới đấy, anh nên biết đây là một việc làm không tốt đẹp gì, nếu cả làng mà biết, mọi người sẽ không để yên cho anh đâu. Anh hãy đem con lợn này chôn vào một cái hố nào đấy hay là bất cứ thứ gì cũng được, miễn sao đừng làm ô nhiễm môi trường và làm phiền những người xung quanh là tốt rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, em xin cảm ơn.

Vừa nói dứt lời, em vừa chạy ra giữa đường, làm như nếu cần là ta sẽ sẵn sàng kêu cả làng ra xem. Người đàn ông nhìn em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe đi về phía em. Nhưng anh ta không hề đánh em như em tưởng mà chỉ lầm bầm chửi rủa trong mồm rồi vác cái bao đặt lên xe, phóng vù đi.

Em nhìn chiếc xe honda lao vút đi và tiếng động cơ ngày một nhỏ dần rồi mất hẳn mà trong lòng vui vẻ lạ thường như vừa trút được một cái gì đấy nặng cả vai. Và em cũng rất vui về việc tốt mà em đã làm đúng lời cô giáo dạy: “Phải yêu thiên nhiên, sống hoà hợp với thiên nhiên, luôn luôn có ý thức bảo vệ môi trường như bảo vệ từng mạnh máu trong cơ thể.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here