Kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng

0
9

Đề bài: Em hãy kể lại về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng

Bài văn mẫu Kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng

Bố mẹ là người sinh thành chúng ta, là người mang đến cho chúng ta cuộc sống này. Họ luôn mong muốn cho chúng ta trở thành một con người tốt, một con người thành đạt và có lòng nhân hậu. Chính vì vậy mà lúc nào bố mẹ cũng nhắc nhở tôi phải sống sao cho thật tốt và phải luôn biết giúp đỡ người khác. Lúc nào họ cũng bảo tôi rằng: “khi con nhặt được của rơi con phải đem trả lại người mất, thế mới là một người tốt con à!”. Và những lời dăn dạy đó của bố mẹ tôi luôn ghi nhớ trong đầu cho đến một hôm, tôi đã làm một việc khiến bố mẹ tôi rất vui.

Hôm đó, tôi đi học như thường ngày. Cả ngày hôm đó, mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Cho đến gần cuối buổi, tự nhiên loa nhà trường vang lên, báo cho chúng tôi một tin có lẽ đối với chúng tôi là tin vui nhất trong ngày: Chiều nay chúng tôi được nghỉ học. Cả lớp tôi reo hò ầm ĩ, chúng tôi lên kế hoạch cho buổi chiều hôm nay. Rồi cuối cùng chúng tôi đưa ra quyết định là sẽ tụ tập ở nhà bạn Linh.

Đầu giờ chiều hôm đó, các bạn đội tôi ở ngoài ngõ, tôi đi bộ từ nhà tôi đến đấy. Trên đường đi, chợt tôi thấy cái gì đen đen ở trên đường. Tôi chạy lại xem, thì ra đó là một chiếc ví. Tôi mở ra, ngạc nhiên thấy ở trong rất nhiều tiền, toàn tiền 500 nghìn và 200 nghìn. Tôi đơ ra một lúc vì lần đầu nhìn thấy số tiền lớn đến thế.Ban đầu tôi có ý định là bảo đám bạn tôi là tôi nhặt được tiền.Nhưng sau một lúc,tôi lại nghĩ khác : “Mình nhặt được chứ có phải cả đám bạn mình nhặt được đâu,giờ mình không nói thì cũng chả ai biết mình đẵ nhặt được,giữa đường trưa vắng vẻ này chả có ai qua lại cả,hay là mình cứ cầm số tiền này tiêu nhỉ ? Đằng nào thì giờ mình cũng đang thích một cái áo mà mình không có tiền mua.” Tôi nghĩ như thế và rồi tôi làm như thế thật.

Tôi đi ra chỗ đám bạn của tôi và không nói một lời nói nào về cái ví mà tôi đang giữ.Tôi nghĩ mình phải vui lắm vì từ giờ số tiền đó sẽ là của tôi .Nhưng không ,ngược lại với điều tôi nghĩ,toi không hề vui chút nào thay vào đó là sự lo lắng, bồn chồn, bất an.Bỗng dưng, đầu tôi lại nảy ra một ý nghĩ : “Mà không biết cái ví đó là của ai nhỉ ? họ làm gì mà có nhiều tiền vậy ? Không biết họ dùng số tiền này để làm gì nữa ? Họ đã biết là họ làm rơi chưa nhỉ ? Họ có đang đi tìm chiếc ví này không ?” Rồi bao nhiêu là câu hỏi đặt ra trong tâm trí tôi.

Trong khi các bạn của tôi đang vui đùa thì tôi lại thần ra suy nghĩ .Hôm đó tôi về sớm hơn các bạn vì nếu có ở lại thì cũng chỉ làm tôi thêm ân hận hơn thôi .Về đến nhà ,bố mẹ tôi đang làm việc của họ,mẹ tôi thì ngồi ở cái may may,bố tôi thì đang xem ti vi.Cũng đúng thôi,vì nay cả bố mẹ tôi đều được nghỉ.Tôi chào hỏi bố mẹ rồi đi vào phòng.Tôi lôi chiếc ví ra,nhìn nó,những ý nghĩ răng tôi sẽ lấy nó giờ biến đâu hết,thay vào nhưng ý nghĩ đó là sự hối hận rằng: “Sao mình lại có thể nghĩ như vậy được chứ? Mình thật là một con bé hư mà!”.Tôi cứ ngồi như vậy phải đến 30 phut sau tôi mới hoàn hồn,tôi khong tự chách bản thân nữa mà tôi no cho người bị mất cái ví này.Tôi lấy hết can đảm ra nói với bố mẹ.Tôi kể hết cho bố mẹ tôi về chuyện tôi nhặt được cho đến những ý nghĩ vớ vẩn của tôi .Tôi sợ rằng sau khi kể cho bố mẹ nghe thì bố mẹ sẽ chách mắng tôi là một đứa con hư.Nhưng hành động của bố mẹ tôi làm cho tôi vô cùng kinh ngạc.Bố mỉm cười lại xoa đầu tôi .Bố nói với tôi rằng: “Con gái,con ngoan lắm,bố rất tự hào về con”.Còn mẹ tôi thì nhìn tôi và bảo: “Con lớn quá rồi đấy con gái à!”.Tôi vui lắm,trong lòng tôi đã nhẹ nhõm được phần nào.

Sau đó, bố tôi cầm chiếc ví đi nộp cho bác trưởng thôn, bác trưởng thôn đã gọi loa cho cả làng tôi biết. Bố tôi cũng ngồi cùng tôi ở nhà bác trưởng thôn. Sau khi báo tin được 20 phút thì bác Nam, cùng xóm với tôi lao chiếc xe máy vào nhà bác trưởng thôn. Bác Nam trình bầy sự việc với bác trưởng thôn và bố tôi và xin lại chiếc ví. Thì ra, bác vừa mới đi rút tiền ở quỹ tín dụng về để xây cái chuồng gà, trên đường đi về không may bác làm rơi, sau đó bác có đi tìm nhưng không thấy, rồi nhận được tin là có người nhặt được nên bác đã phong vội đến đây. Bác quay sang cảm ơn tôi, tôi ngượng nghịu lí nhí : “Dạ, cháu cũng có làm được việc gì to tác lắm đâu bác”. Bác Nam, bác trưởng thôn và bố tôi cùng phá lên cười. Rồi bác Nam rút từ trong ví ra 100 nghìn đưa cho tôi, tôi không lấy, tôi từ chối mãi nhưng bác bảo: “Cháu cứ coi đấy là quà bác cho cháu đi, cầm lấy, cháu xưng đáng mà”. Tôi đưa mắt nhìn bố tôi, bố tôi gật đầu nói: “Thế thì con cứ cầm lấy đi, không bác lại buồn”. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy đồng tiền của bác. Tuy nó ít hơn so với số tiền mà tôi nhặt được nhưng với tôi sao nó to lớn đến thế, nó làm tôi vui sướng quá đi! Vậy là tôi có thể mua chiếc áo mà tôi yêu thích rồi.

Việc làm của tôi dù nó nhỏ nhưng đã khiến bố mẹ tôi vui lòng và tự hào về tôi. Bởi vậy mà tôi sẽ cố gắng làm thêm được nhiều việc tốt nữa để cho bố mẹ tôi mãi mãi tươi cười, không phải buồn phiền vì tôi nữa.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here