Tự sự Âu Cơ kể lại chuyện về nguồn gốc con rồng chấu tiên lớp 6

0
9

Đề bài: Em hãy tự sự Bà Âu cơ kể lại câu chuyện về nguồn gốc cao quý của con người Việt Nam (Con Rồng cháu Tiên)

Bài văn mẫu Tự sự Âu Cơ kể lại chuyện về nguồn gốc con rồng chấu tiên lớp 6

Dòng họ Thần Nông của ta sống ở vùng đồi núi phía Bắc, trong dòng họ có rất nhiều con gái xinh đẹp, giỏi giang, ta được xem là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, giỏi giang hơn hẳn. Cha mẹ yêu mến, đặt tên ta là Âu Cơ.

Đến tuổi lấy chồng, trong vùng đã có nhiều trai tài đến cầu hôn nhưng chưa ai làm ta ưng ý. Cha mẹ thì vô cùng mong muốn ta yên bề gia thất, thường khuyên ta chọn một người trong số đó, ta thì chẳng biết chọn ai khi mình không yêu họ. Ta sống những ngày tẻ nhạt trong sự sốt ruột của cha mẹ. Nghe người ta đồn, vùng đât Lạc Việt rất đẹp, có nhiều hoa thơm, cỏ lạ, phong cảnh kì thú, ta bèn xin phép cha mẹ đi chơi một chuyến cũng là mong vơi bớt sự tẻ nhạt, nhàm chán trong cuộc sống thường ngày.

Vùng đất Lạc Việt quả là đẹp thật, ta say sưa hòa bình vào thiên nhiên. Vào một buổi sáng đẹp trời, ta đang dạo trên bờ biển sạch đẹp vô cùng, từng đợt sóng xô bờ tung lên trắng xóa. Chẳng cần suy nghĩ gì, ta đã chạy xuống biển để đùa cùng sóng. Sóng biển cùng với làn gió mát lạnh đã làm ta quên hết những buồn phiền, lo âu. Ta cùng các hầu nữa cứ thỏa thích đẫm mình, giỡn đùa cùng nhau trên biển. Chẳng biết từ lúc nào những đợt sóng đã đưa chúng ta ra quá xa bờ. Đến lúc tất cả đều mệt mỏi thì không có cách nào để vào bờ được, chỉ còn cách kêu cứu, tiếng kêu vang vọng cả một vùng. Thế rồi, trong nháy mắt, xuất hiện một chàng trai mình rồng, sức khỏe vô địch, thần dùng phép lạ đã nhanh chóng đưa tất cả vào bờ. Sau khi trấn tĩnh lại, ta mới nói với chàng: Chàng ơi! Nhờ ơn chàng cứu nạn. Trước khi báo đáp ơn chàn, thiếp muốn chàng cho biết họ tên quê quán. Nghe nói đến ơn huệ, chàng nói với tôi giúp người, cứu nạn, diệt trừ Ngư Tinh, Hồ Tinh, Quỷ quái la fvieecj chàng vẫn thường làm. Chàng là một vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân, sống ở dưới nước. Thỉnh thoảng chàng lên cạn diệt trừ yêu quái bảo vệ dân lành, dạy cho dân biết cách trồng trọt, chăn nuôi cách ăn ở. Xong việc chàng lại về cới Thủy Cung với mẹ.

Thế rồi một ngày không xa, chàng đã tìm đến và cầu hôn với ta. Ta vô cùng vui sướng vì ước mơ của mình đã trở thành hiện thực. Cha mẹ ta cũng rất hài lòng vì Lạc Long Quân là một chàng trai tài giỏi thật xứng đôi với ta. Cha mẹ đã chọn ngày lành tháng tốt tổ chức cho chúng tôi một đám cưới linh đình. Sau đó hai vợ chồng ta về sống ở cung điện Long Trang.

Ít lâu sau, ta có mang. Đến kì sinh, thật kì lạ, ta sinh ra mọt cái bọc trăm trứng, trăm trứng nở ra trăm người con hồng hào đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà tự lớn lên như thổi, mặt mũi khôi ngô, khỏe mạnh như thần.

Thế rồi một hôm, Lạc Long Quân vốn quen ở dưới nước không quen sống mãi ở trên cạn được nên đành từ biệt mẹ con ta để trở về thủy cung. Ở lại một mình cùng đàn con, tháng ngày chờ mong, buồn tủi. Ta liền gọi chàng lên mà than rằng:

– Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con.
Chàng nói:

– Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, tính tình, tập quán khác nhau khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.
Nghe chàng nói cũng có lí tôi cùng các con nghe theo. Thế rồi chúng tôi chia tay nhau lên đường.

Chia tay nhau, tôi đem các con trở về vùng đồi phía Bắc nơi dòng họ Thần Nông sinh cơ, lập nghiệp đã nhiều đời. Con trưởng của ta tài giỏi được phong làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương và chọn Phong Châu để đóng đô, đặt tên nước là Văn Lang. Trong triều, con ta phân ra các tướng văn, tướng Võ, quy định con trai vua gọi là lang, con gái gọi là mị nương, khi cha mất thì truyền ngôi cho con trưởng, mười mấy đời truyền ngôi đều lấy hiệu Hùng Vương.


Nghe câu chuyện vừa rồi, hẳn các bạn đã hiểu vì sao, về sau ngời Việt ta khi nhắc đến nguồn gốc của mình đều tự hào xưng là Con Rồng Cháu Tiên.

Bài văn mẫu số 2 Tự sự Âu Cơ kể lại chuyện về nguồn gốc con rồng chấu tiên lớp 6

Chỉ một thoáng thôi mà đã 4000 năm rồi. Nhanh quá các cháu ạ!Ngày ấy, nhà ta ở vùng núi cao quanh năm có hoa thơm, suối chảy róc rách, cha mẹ sinh ra ta và đặt tên là Âu Cơ. Khi ta vừa mười sáu tuổi đẹp như trăng rằm, ta rất thích cung các bạn rong ruổi trên những vùng núi cao tìm hoa thơm, cỏ lạ.

Ngày ngày, ta dạo chơi trong những cánh rừng xinh đẹp, cho đến một hôm mải mê đi tìm những bông hoa đẹp ta đã lạc mất lối về. Giữa lúc đang băn khoăn, lo lắng thì ta bắt gặp một chàng trai cao to, tuấn tú. Chàng tơi hỏi han về tình cảnh và vui vẻ đưa ta ra khỏi cánh rừng đó.

Sau nhiều lần gặp gỡ, ta biết ddujowcj chàng là Lạc Long Quân, mình rồng, thường ở dưới nước, thỉnh thoảng mới lên sống ở cạn, chàng rất khỏe mạnh và thường giúp đỡ dân làng diệt trừ yêu tinh, dạy dân cách trồng trọt.

Cảm phục trước con người tài đức ấy, chẳng bao lâu sau, ta và Lạc Long Quân đã nên vợ nên chồng. Cuộc sống của ta và chàng vô cùng hạnh phúc, ngày ngày ta cùng chàng dạo chơi khắp nơi, lúc lên rừng lúc xuống biển.

Một thời gian sau, ta có mang. Cả hai gia đình vô cùng mừng rõ mong đợi đứa cháu đầu tiên ra đời. Còn Lạc Long Quân, chàng cũng vô cùng hạnh phúc chờ đợi đến ngày ta sinh nở. Vào một buổi sáng đẹp trời, ta trở dạ. Tất cả mọi người hồi hộp, khấp khởi mong đợi. Thế nhưng thật lạ thay, ta lại sinh ra một cái bọc trăm trứng. Một thời gian sau, bọc nở ra một trăm người con trai. Chúng lớn nhanh như thổi, đứa nào cũng đẹp đẽ, khôi ngô khác thường.

Hằng ngày, vợ chồng con cái ta dắt nhau lên rừng ngắm hoa, tìm cỏ và có lẽ cuộc sống sẽ mãi như vậy nếu như ta không nhìn thấy nét mặt phảng phất buồn của Lạc Long Quân. Thỉnh thoảng, ta lại thấy chàng đứng trên ngọn núi cao mắt dõi ra phía biển khơi, nới có gia đình chàng đang mong đợi, để lại ta vò võ một mình với bầy con nhỏ. Chàng đi rồi, ta ngày đêm mong đợi. Và lũ trẻ cũng không ngớt lời hỏi ta:

– Cha đâu hả mẹ? Bao giờ cha trở về chúng con?
Ta chẳng biết trả lời chúng ra sao vì chàng đi mà không hẹn ngày trở về. Hằng ngày mẹ con ta dắt nhau ra bờ biển ngóng về phía biển khơi mong mỏi bóng chàng trở về nhưng càng trông chờ càng chẳng thấy. Cho đến một ngày ta quyết định gọi chàng trở về và than thở:
– Chàng định bỏ thiếp và các con đi thật sao? Chàng có biết mẹ con thiếp ngày đêm mong đợi chàng không?

Nghe ta hỏi như vậy Lạc Long Quân cũng rất buồn rầu và nói:
– Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, tính tình tập quán khác nhau, khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương.

Nghe chồng nói vậy ta giật mình phải đối:
– Không! Thiếp không muốn gia đình ta mỗi người một ngả. Thiếp không muốn xa các con và chàng.
Lạc Long Quân lại nói:
– Chúng ta đã từng sống hạnh phúc yêu thương, gắn bó với nhau, bởi thế ta tin rằng khoảng cách chẳng thể nào chia lìa được chúng ta, và sau này có khó khăn hoạn nạn cùng nhau chia sẻ giúp đỡ là được rồi.,

Nghe lời khuyên giải của Lạc Long Quân ta thấy cũng có lí nên đành nghe theo. Ngày chia tay, nhìn chàng và năm mươi đứa con xa dần lòng ta buồn vô hạn, vậy là từ nay ta phải xa chúng thật rồi, biết bao giờ mới gặp lại nhau đây.

Người con trai cả của ta được tôn lên làm vua lấy hiệu là Hùng Vương đóng đô ở Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Còn lại, ta chia cho mỗi con một vùng đất để tự lập ra châu huyện, lập nên các dân tộc: Tay, Nùng, H’Mông, Thái, Mèo, Doa, … với những phong tục tập quán riêng, vô cùng phong phú.

Thế là từ bấy giờ, vợ chồng con cái chúng ta xa nhau nhưng ta và Lạc Long Quân vẫn không quên tình cũ, nhất là các con của ta, dù không ở gần nhau nhưng vẫn gắn bó keo sơn. Mỗi khi gặp khó khăn hoạn nạn chúng lại đoàn kết giúp đỡ nhau vượt qua.

Bây giờ thì các cháu biết rõ chúng ta đều là anh em một nhà, có chung nguồn gốc con lạc cháu hồng. Bởi vậy, các cháu phải biết yêu thương nhau, đùm bọc, đoàn kết giúp đỡ nhau, có thể mới làm vui lòng ta các cháu nhé.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here