Viết những đoạn văn ngắn phân tích cảnh và tình ở Tràng giang của Huy Cận.

Viết những đoạn văn ngắn phân tích cảnh và tình ở Tràng giang của Huy Cận.

BÀI LÀM Phong cảnh thiên nhiên trong bài Tràng giang thật là đẹp, hùng vĩ nhưng lại vẫn có nét đìu hiu, cô quạnh, và được phác họa một cách đơn sơ, rất gắn với cách miêu tả thiên nhiên trong các bài thơ cổ điển. Chẳng hạn, ngay ở hai câu thơ đầu Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp – Con thuyền xuôi mái nước song song, nhà thơ đã vẽ ra trước mắt người đọc một cảnh tượng sóng nước mênh mông, bát ngát, những làn sóng gợn tới tận chân trời xa thẳm. Con sóng này không chỉ rộng mà còn kéo dài đến vô tận đến chân trời. Tương tự như vậy, hai câu Nắng xuống trời làn sâu chót vót – Sông dài trời rộng bến cô liêu thì không gian được mở rộng và đẩy lên cao thêm nữa. Sâu thêm được ở người đọc ấn tượng thăm thẳm, hun hút khôn cùng. Chót vót khắc họa được chiều cao dường như vô tận. Càng rộng, càng cao thì cảnh vật thiên nhiên càng thêm vắng lặng, chỉ có sông dài với bờ bến lẻ loi, xa vắng. Trong bài thơ này, thiêu nhiên không chỉ rộng lớn, bát ngát, quạnh hiu mà còn có vẻ đẹp riêng thật là mĩ lệ. Ta có thế thấy điều này qua những câu thơ vừa trích và nhất là qua hai câu thơ “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc – Chim nghiêng cánh nhỏ: Bóng chiều sa”. Mùa thu những đám mây trắng đùn lên ở phía chân trời; khi ánh dương phản chiếu vào những đám mây đó lấp lánh như những ngọn núi bạc. Thiên nhiên trong bài thơ này không được miêu tả một cách tỉ mỉ, dường như tác giả chỉ phác ra một số nét đơn sơ, chủ yếu ghi lấy hồn cốt của tạo vật. Cảnh sắc tràng giang được nói đến trong đoạn thơ là một không gian nghệ thuật đẹp mà buồn, vẻ đẹp của những dòng sông trên mọi miền đất nước hội tụ trong tâm hồn thi nhân, vẻ đẹp của tình yêu quê hương, tình yêu sông núi. Tình yêu đó mang nỗi buồn sông núi, nỗi buồn về đất nước của Huy Cận, của thê hệ các nhà thơ thời tiền chiến. “Tràng giang” đã hợp lưu trong lòng người qua hơn 60 năm rồi. Đọc đoạn thơ trên, ta mới thấu hiểu nỗi lòng thi nhân trước Cách mạng: “Chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm…”. Bài thơ có một loạt hình ảnh: Sóng gợn tràng giang, con thuyền xuôi mái, cành củi khỏ, cồn nhỏ bến cô liêu, cánh bèo trôi dạt,… và âm thanh tiếng chợ chiều đã vãn đìu hiu. Dường như không có sự sắp xếp nào, nhưng có tác dụng khơi gợi nỗi buồn trước cuộc đời và trước vũ trụ bao la, rộng lớn. Điều đó trước hết thể hiện nỗi buồn, nỗi sầu của tác giả trước cuộc đời và trước vũ trụ rộng lớn. Nhưng đâu phải chỉ có thể, một loạt hình ảnh nói trên còn giúp người đọc cảm nhận rõ ràng được tâm trạng khao khát được gắn bó với cuộc đời với con người, với quê hương đất nước của nhà thơ Huy Cận.

Trên đây là đoạn văn phân tích cảnh và tình trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận, các bạn tham khảo nhé.

 

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *