Bài văn về người thân yêu nhất của em

Đề bài hãy viết bài văn về người thân yêu nhất

Bài làm

Lúc tôi mới chập chững bước vào lớp 1 thì bố mẹ tôi ly thân. Trong đầu óc non nớt của một đứa trẻ 6 tuổi là tôi thì cuộc chia ly của bố mẹ chỉ đơn thuần là việc bố tôi đi công tác xa nhà và mẹ tôi đã âu yếm bảo tôi rằng “Hai mẹ con mình đến nhà bà ngoại ở trong lúc bố đi vằng nhé”, vậy là tôi gật đầu theo mẹ và đến sống với bà ngoại từ đó.

Nhà bà ngoại chỉ vẻn mẹ có 9 mét vuông trong một khu phố nhỏ nép sâu vào trong lòng thành phố. Căn gác nhỉ ấy đã mở rộng vòng tay đón hai mẹ con tôi trở về và nương tựa vào bà ngoại. CỨ thế tôi sống trong sự bao bọc sống trong tình yêu thương của bà ngoại và chẳng hiểu tự bao giờ, nững câu chuyện bà kể tôi mỗi khi ghe hai bà cháu thủ thỉ tâm sự đã nuôi lớn đời tôi, dần dà đến lúc tôi khôn lớn, những mẩu chuyện của bà vẫn in hằn một dấu ấn đẹp trong tâm hồn của một đứa con gái như tôi.

Bài văn về người thân yêu nhất của em
Bài văn về người thân yêu nhất của em

Cổ tích của bà không phải hoàng tử cưỡi bạch mã đi cứu công chúa, cũng không phải mụ gì ghẻ gian ác bị trừng trị thích đáng mà chính là những câu chuyện dung dị nhưng chân thực và xúc động biết bao. Bà vẫn thường kể, ngày xưa cáo hồi còn chiến tranh cuộc sống gia đình hết sức khó khăn. Ông bà có đến bảy người con mà 9 người lại chen chúc trong căn hộ vẻn vẹn 9 mét vuông ấy nên những năm tháng ấy thực sự rất khó khắn lao đao. Thêm đó ông tôi làm lái xe nên vắng nhà thường xuyên, cả tháng may ra tạt qua nhà được 1 lần, vậy mà mọi việc từ trong nhà từ việc lớn đến việc nhỏ đều do ngoại tôi thu vén xoay sở , gánh nặng gia đình càng đè nặng lên đôi vai gầy của bà. Mẹ tôi là con gái lớn của bà nên sớm phải cùng mẹ bươn trải, buôn thúng bán mẹt, để cốt sao cho gia đình được yên ấm, cho các cậu, các gì tôi được tiếp tục đến trường. Những năm chiến tranh , gia đình ông bà tôi phải đi sơ tán khắp nơi, có những lúc tưởng không nhìn thấy nhau bởi trong chiến tranh việc thật lạc người thân là chuyện dễ hiểu. Nhà ngoại tôi có chín người nên chia làm ba nhóm: nhóm thì lên sơ tán trên miền núi Tuyên Quang, nhóm thì lại lặn lội mãi tận SƠn Tây, còn lại thì ở Hà Nội để trông nhà. Khi ấy các gì, cậu tôi cũng 13, 14 tuổi rồi nên đã biết bảo ban nhau học hành trông nhà trông cửa để bà tôi đi buôn. Dì Ba, dì Tư tôi lúc bấy giờ còn tranh thủ đi làm kiếm tiền để đóng học. Vốn nhà bà tôi có nghề cuốn thuốc lá nên hầu như ai cũng biết làm, thế hết buôn bán bên ngoài, buổi sáng đến chập tối các dì cậu tôi lại làm mỗi người một mẹt thuốc ra tận Bờ Hồ, ta Tràng Tiền bán thuốc cho người nước ngoài hoặc những bà đầm đi coi xi nê ở rạp hát. Có những hôm trời mưa không bán được hàng, thuốc lá lại bị ngấm nước khiến ai nấy buồn xo. Rồi những buổi tối mùa hè nóng nực, cắn nha đã chật chội lại thêm cái nóng hầm hập phả vào người nên mẹ tôi và các cậu các dì em lại phải vách chiếu vác gối lếch thếch ra bờ hồ ngủ mãi khuya mới về. CÓ những hôm ngủ quên tỉnh ra thì trời đã tảng sáng về nhà còn bọ nhốt ngoài cửa ấy là bà tôi đang phạt mẹ và các dì, cậu đó. Cứ thế cuộc sống khó khăn, va vấp cùng bàn tay tảo tần của ngoại đã nuôi lớn mẹ tôi các dì và cậu trưởng thành rồi từng bước từng bước đứng vững trên đường trời.

Đất nước hòa bình trở lại, chiến tranh qua đi, tất cả mọi người lại bắt tay chuẩn bị công cuộc khôi phục kinh tế. Bước vào thời kỳ bao cấp với chín miệng ăn thì gia đình ngoại lại càng càng trở nên khó khăn thiếu thốn hơn bao giờ hết. Cả tháng trời may mới có một cân thịt lợn kho thật mặn để để dành ăn dần. Còn lại những ngày thường chỉ ăn cơm mới mắm qua ngày, với quả cà hay dưa muối mà thôi. Khó khăn là thế mà ngoại tôi nào có kêu ca gì, chỉ gắng sức làm lụng để duy trì cuộc sống gia đình, lo cho con cái hoc hành đến nơi đến chốn. Thế mới biết, ngoại tôi có sức chịu đựng vô cùng lớn, thêm vào đó là một trái tim của người mẹ hết lòng vì những đứa con thân yêu.

Cho đến tận bây giờ khi mà các cậu, các dì tôi đều đã có việc làm ổn định, có gia đình con cái đề huề thì ngoại vẫn cứ dành chút thời gian để chăm lo cho các cháu trong nhà mỗi khi ốm đau, bệnh tật như cái thuở bà còn chăm bẵm cho mẹ, cho các cậu các dì tôi vậy. Mỗi khi rảnh rỗi bà lại kéo đàn cháu nhỏ vào lòng và thủ thỉ những chuyện ngày xưa.

Với tôi những câu chuyện cổ tích thời xa xưa ấy của bà chẳng bao giờ là cũ và mãi mãi là những bài học thấm thía, nhẹ nhàng về nghị lực vươn lên của những con người biết vượt lên sóng gió, thử thách.

Bài văn về người thân yêu nhất của em sẽ giúp các bạn có một bài văn mẫu hay nhất, phục vụ cho kỳ thi sắp tới. Chúc các bạn thành công!

 

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *