Kể về người bạn của em

Đề bài: Em hãy viết bài văn kể về người bạn của em

Bài làm

Thuở ấy, tôi mới từ miền Trung chuyển vào Nam vào ba mẹ, chương trình lớp 7 chẳng có gì khó đối với tôi. Trong giờ học, tôi chẳng dám phát biểu. Giờ ra chơi, tô cũng chẳng nói chuyện được với ai. Tôi trở nên đơn độc ở trường.

Bài văn mẫu kể về người bạn của em
Bài văn mẫu kể về người bạn của em

Tôi và Hiển quen nhau trong một dip thật đặc biệt mà cũng thật khủng khiếp! Mỗi buổi chiều, sau khi nghỉ trưa, tôi lại ôm vở lò dò bước vào ngôi đình phía sau nhà để học bàu. Hôm ấy tôi mon men đến sờ lên thân cây cổ thụ thô ráp, giật giật những sợi dây leo khổng lồ quấn trên thân cây. Không ngờ một trong những cái dây ấy đột ngột chuyển động. Đến lúc chuyển động. Đến lúc tôi nhận ra nó là một con rắn quấn lên trên thân cây. Không ngờ một trong những cái dây ấy đột ngột chuyển động. Đến lúc tôi nhân ra nó là một con rắn thì đã muộn, nó trườn xuống, nhắm thẳng vào tôi. Tôi thét lên kinh hoàng rồi bỏ chạy. Bỗng tôi nghe “phập” một tiếng, con rắn quằn quại rồi chế. Tôi hòn hồn quay lại, chưa kịp cảm ơn thì vị ân nhân nhỏ tuổi đã cười ầm lên.

– Trời ơi coi cái mặt xanh lè! Ai biểu khi không lại chọc ghẹo nó.

Mới thế mà bây giờ đã trở thành bạn tốt rồi đấy! Hóa ra Hiển ở trong đình với ông Út. Được cái nó không để ý đến chất giọng miền Trung nặng trịch của tôi nên tô nói chuyện với nó rất thoải mái. Mùa thu chúng tôi cùng nhặt những quả dầu có hai cánh và tung lên cho nó chấp chới trên không. Lại nhặt những chiếc lá vàng to nhất, đẹp nhất để chơi. Hiển tỏ ra rất khéo tay khi xếp lá thành những chiếc quạt nhỏ hay những bỗng hoa để tặng tôi. Mùa xuân đâu đâu cũng thấy hoa nở. Sân đình ngập tràn trong ánh trăng dìu dìu tựa ánh trăng rằm. Những cây cao vươn lên mạnh mẽ, những cụm nhỏ mơn mởn tốt tươi. Tôi nhớ có lần Hiển trèo lên một cây thật cao chỉ để hái cho tôi chỉ để cho tôi một nhánh hoa rừng. Mùa hạ thì khỏi nói cũng biết là đủ trò chơi, lại thoải mái vì tôi được nghỉ hè. Nào là bắt ve, hái trái chín, rồi gom từng đám hoa điệp vang lu ti thả xuống suối. Thích nhất vẫn là những cánh bướm hái từ hoa phượng, nó đẹp và thơ mộng quá đỗi! Tiếc là hồi đó chưa biết làm thơ, sau này lớn thêm vài tuổi, nhớ lại tôi từng viết những câu thơ như thế này.

Cánh bướm xinh
Bay suốt hè
Nhạt tiếng ve
Bướm vẫn bay bay mãi

Thân với nhau tôi biết được hoàn cảnh đáng thương của Hiển. Ông Út chỉ là người nuôi dưỡng nó. Hiển kể tôi nghe ngày xưa tôi nó cũng đi học nhưng hết cấp I. Thấy ông Út cực khổ quá nên nó nghỉ, ở nhà phụ ông chẻ nhang, đan giỏ. Dù đã nhuốm màu cực khổ của con nhà nghèo những Hiển vẫn kháu khỉnh, thông minh và dịu dàng hơn hẳn những đứa con trai lớp tôi. Tháy nó có vẻ thích thú khi xem sách vở của tôi. Tôi khuyên nó đi học lớp bổ túc ban đêm, ban ngày vẫn có thể phụ giúp ông. Hiển hơi chần chừ nhưng được sự khuyến khích của ông Ít, nó đồng ý. Hiển học rất nhanh, nhảy hai lớp 1 để đuổi kịp tôi. Lúc này tôi phát hiện ra khả năng làm cô giáo của mình. Tôi chỉ bài nào nó hiểu ngay bài đó, kể cả môn Tiếng Anh – môn mà bon con trai thường khó nuốt nhất – nó cũng không bỏ qua. Tôi tự nhận đó là công của mình và nó “Thưa cô” khi muốn nói với tôi điều gì, quá tuyệt.

Năm tôi học lớp Chín Hiển đã nhảy lớp lên lớp 8. Có lần tôi và Hiển đi chợ Tết, bỗng dưng Tuấn xuất hiện, nhếch miệng cười, nhếch miệng cười. Tuấn là người bạn xấc nhất trong đời học sinh của tôi, Tuấn đã chạy theo chọc tôi nhiều nhất và trở thành nỗi ám ảnh ác mộng của tôi. Cứ nhìn thấy Tuấn với nụ cười nở miệng là tôi hoảng hốt, muốn quay đi. Nhưng nó không buông tha, nó gọi với theo tôi và Hiển.:

– Nè tụi bây không cưới nhau đi, còn chờ gì nữa.

Tôi đỏ bừng mặt, suýt khóc. Hiển quay lại ào tới tát luôn mấy cái vào mặt Tuấn khi tôi chưa kịp ngăn cản. Dĩ nhiên Hiển cũng bị đánh bại nhưng tôi chỉ hỏi han vài câu nhát gừng dù biết dù biết Hiển đánh nhau vì tôi. Tôi mong cho về đến nhà, từ đó, do mắc cỡ, tôi tránh mặt Hiển luôn.

Đôi khi nhớ bón mát sân đình, nhớ tiếng chịm líu ríu, nhớ đàn bướm rực rỡ chấp chới quanh vườn hoa sặc sỡ sắc màu, tôi lại ghé qua một chút thôi rồi lại vội vã quay về như là chạy trốn. Những lần như thế, tôi biết Hiễn vẫn dõi theo tôi. Tôi tránh gặp nó sợ phải nhìn thấy gương mặt bầu bầu với đôi mắt buồn của nó Nhưng có một lần đôi mắt buồn ấy gọi tôi và đo slaf lần mà tôi nhận thấy đôi mắt ấy buồn thê thảm hơn bất cứ khi nào.

– Ngày mai Hiển đi rồi
Tôi đã không thảng thốt hỏi đi đâu? Tôi cũng không bật khóc. Tôi chỉ im lặng

– Ba mẹ Hiển đã quay lại họ kể rằng ngày ấy vì làm ăn thô lỗ nên họ đã gửi Hiển lại cho ông Út. Giờ thì …. – Hiển ngừng nói, mắt dò xét nhìn tôi rồi cúi đầu.
– Vậy là tốt rồi! Chúc Hiển gặp nhiều điều tốt lành.

Phải chi tôi năn nỉ Hiển ở lại thêm vài hôm, phải chi tôi tặng Hiển một cái gì đó làm kỷ niệm, để Hiển không quá buồn lúc ra đi. Tôi đã không làm như thế để mỗi khi nhớ lại người bạn nhỏ tuổi thuở ấu thơ, lòng cứ ray rứt bồi hồi.

Bài văn mẫu kể về người bạn của em sẽ giúp em học tốt hơn, biết cách làm bài văn kể chuyện. Chúc các em thành công.

 

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *